haitaynamkg

Tổng hợp kiến thức nhân loại

1001 bài thơ thất tình buồn bã, nhói đau trái tim nhất

----------------------------------------------------------------------------------------------------
(Haitaynamkg) Tổng hợp những bài thơ thất tình thật buồn và tâm trạng, cảm xúc nhói đau trái tim khi tình yêu vun đắp bấy lâu nay không còn nữa.

Thơ thất tình hay nhất (ảnh: internet)


THƠ THẤT TÌNH: KHÔNG ĐƯỢC KHÓC..
Thơ: Thiên Gia Bảo

Nếu khóc được anh đã khóc lâu rồi
Khóc để quên...để muôn đời thôi nhớ
Nước mắt tuôn rơi xóa đi duyên nợ
Đưa chúng mình về đúng nghĩa người dưng...


Nếu khóc được thì anh chẳng ngại ngùng
Sẽ khóc như ai...chưa từng biết khóc
Để cơn yêu đương về thôi mệt nhọc
Hạnh phúc nơi đâu đến lại một lần...


Nếu khóc được rửa trôi hết bụi trần
Anh muốn khóc tan chảy phần đau khổ
Để trái tim lại ngập tràn hoa nở
Cánh đồng tâm hồn bát ngát hương yêu...


Nếu khóc được nhẹ nhàng biết bao nhiêu
Anh muốn thét lên những điều thầm kín
Đã từ lâu cố chôn vùi bịn rịn
Trong khoảng đau thương dấu diếm riêng mình...


Nếu khóc được thì đâu phải nín thinh
Phải cố làm như vô tình băng giá
Dẫu thật gần nhau mà như xa lạ
Sao thấy lạnh lòng hơi thở cô đơn...


Nếu khóc được sẽ vơi bớt nỗi buồn
Thà trút hết tâm hồn thôi day dứt
Còn gì đâu giữa dòng đời được mất
Mà cơ cầu mà níu giữ bon chen...


Nếu khóc được khóc cho hết lụy phiền
Một lần đau thoát ra miền tươi sáng
Gạt lệ đi nghe cõi lòng phẳng lặng
Nở nụ cười rồi mạnh mẽ bước qua.



THƠ THẤT TÌNH: XIN ĐỪNG RỜI XA
Thơ: Hạnh Ngọc

Lòng vụn vỡ khi người ra đi vội
Lá xa cành tình sương khói mong manh
Hẹn thề xưa tựa gió thoảng qua mành
Trong sâu lắng nặng nỗi niềm mất được.


Người nơi nào giữa dòng đời xuôi ngược?
Hãy quay về cùng vui bước bên nhau!
Hứa chung đường giờ ngoảnh mặt đành sao?
Cho thương nhớ sầu vương lên khoé mắt.


Một người đi một người buồn thầm lặng
Lệ rơi tuôn thắm lạnh mắt mi gầy
Lời ngày nào còn vang vọng quanh đây
Sao đành nỡ trao đầy niềm chua xót?


Lối đi xưa còn vương lời dịu ngọt
Tình nồng hương quyện ngát mới hôm nao
Gió dịu dàng mây quyến luyến trời sao
Cây xanh lá đẹp sắc màu hy vọng...


Hãy quay về đắp xây tròn giấc mộng
Dệt yêu thương kết chặc mối tơ loan
Xua nỗi buồn xa sầu khổ héo mòn
Cùng nuôi dưỡng tô nét son thắm đỏ.


Đừng là bướm là ong đùa hoa cỏ
Đừng gió mây phiêu lãng khắp gần xa
Hãy trở về trong ánh nắng chan hoà
Vui chân bước rợp đường hoa chào đón.



THƠ THẤT TÌNH: VÌ ANH LỖI HẸN
Thơ: Hạnh Ngọc

Anh lỗi hẹn và ra đi mãi mãi
Để nơi này còn lại mỗi mình em
Bến sông buồn lục bình nặng niềm riêng
Theo dòng nước dập duềnh trôi xuôi ngược


Em bên đời cố vững vàng tiếp bước
Vắng xa rồi nào trách được ai đây?
Em gượng cười trong thương nhớ hao gầy
Vờ mạnh mẽ cho qua ngày đoạn tháng


Anh biết chăng khi bình minh tỏ dạng
Lúc hoàng hôn em trống vắng đơn côi
Nơi thềm xưa sương đẫm ướt trêu người
Trăng chếch bóng hững hờ soi bậu cửa?


Vắng xa anh em còn đây lời hứa
Giữ nơi lòng nhen lửa ấm con tim
Tiếng gió lùa, mưa rả rích trong đêm
Nghe thắt dạ giữa mêng mông xa vắng


Anh xa rồi em thành người trầm lặng
Phố đông người em lạc lỏng, cô đơn
Lòng dặn lòng không được trách, dỗi, hờn
Bởi nghịch cảnh thiệt hơn đành cam chịu.

Thơ người con gái thất tình (ảnh: internet)


THƠ THẤT TÌNH: KẺ ĐẾN SAU
Tác giả: Nguyễn Thị Liên

Rộn ràng đám cưới nhà anh
Mọi người chúc phúc duyên lành uyên ương
Bơ vơ em đứng bên đường
Nhìn người tình cũ..yêu thương mặn nồng.


Đêm về chiếc bóng phòng không
Tủi thân bèo bọt, má hồng vô duyên
Đã từng hò hẹn, ước nguyền
Mà nay ôm phận thuyền quyên lỡ làng.


Ân tình thôi đã dở dang
Trách người sao nỡ phụ phàng duyên em
Nghẹn lòng khi đứng sau rèm
Nuốt từng giọt lệ mà xem họ cười.


Dù buồn cũng gắng vui tươi
Để làm vừa ý của người mình yêu
Lòng thương dạ nhớ chi nhiều
Người ta thắp nến,...như thiêu lòng mình.


Cô dâu lộng lẫy đẹp xinh
Cùng anh hợp cẩn tự tình giao bôi
Duyên em nay đã lỡ rồi
Tình đi vào chốn xa xôi còn gì.?


Dấu lòng hai chữ sầu bi
Phấn hương phai nhạt xuân thì cũng qua
Mừng anh em tặng món quà
Là lời ly biệt, cành hoa phai màu.


Em giờ thành kẻ đến sau
Người ta đến trước vì giàu ai ơi !
Trách anh hay trách ông trời
Thì tình cũng đã tã tơi hết rồi.


Những lời hẹn ước đầu môi
Bến xưa đã lỡ, sông bồi được đâu
Đem bao mơ ước duyên đầu
Đắp thành nấm mộ chôn sâu ân tình....



THƠ THẤT TÌNH: CUỘC TÌNH BUỒN
Thơ: Anh Hai Lúa

Ngày nào mình nói yêu nhau
Sao giờ tình nhói tình đau muôn trùng
Yêu nhau vẹn nghĩa thủy chung
Thề non hẹn biển nghìn trùng không xa


Thề chi rồi phải xót xa
Thề cho nước mắt mặn mà tuôn rơi
Lệ sầu khẽ ướt bờ môi
Hỏi ai sao lỡ buông lời biệt ly


Chia tay là chẳng còn gì
Chia tay là hết những gì chứa chan
Chia tay đau xót vô vàn
Tim ta tan nát suối ngàn lệ tuôn


Em đi để lại chữ " BUỒN "
Dù ai có hỏi vẫn luôn kín lòng
Tình mình cách biển ngăn sông
Em giờ quay bước theo chồng về rinh


Ngày vui trống nhạc rập rình
Rượu hồng pháo nổ sập sình bên tai
Một mình thức trọn đêm dài
Mong cho trời sáng ngày mai tiễn nàng


Theo chồng em bước vội sang
Đò ngang bến nước hai hàng lệ cay
Thôi thì em đã dựng xây
Mong em hạnh phúc _ tháng ngày bình yên


Ngày xưa như bến với thuyền
Ngày nay trần thế hão huyền vậy sao?
Bao nhiêu câu nói ngọt ngào
Giờ đâu em hỡi...Tình sao nhói lòng...!!!


THƠ THẤT TÌNH: TÔI ĐÃ KHÓC!
Thơ: Anh Hai Lúa

Tôi đã khóc khi cuộc tình lỡ vội
Chia đôi đường giờ mỗi đứa một nơi
Chẳng còn ai ai hiểu được lòng tôi
Ai bên cạnh nói những lời mật ngọt


Tôi đã khóc suốt đêm dài sửng sốt
Khóc một mình cho vơi bớt sầu đau
Tôi đã khóc khóc cho mối tình đầu
Khóc nhiều lắm khóc cho nhau tất cả


Đêm khuya buồn tôi trách mình khờ quá
Để bây giờ xa lạ chốn nhân gian
Tình yêu tôi phải chăng quá nghèo nàn
Hay tại sao mà tình tan heo hút


Trời giông tố mưa nhiều rồi sẽ lụt
Nước mắt rơi liệu có ướt cõi lòng
Mưa nước mắt rồi sẽ chảy thành sông
Thành kênh suối thành những dòng mi lẹ


Đời cô đơn phải chăng buồn như thế
Hay tại vì mình không thể bên nhau
Nếu đã không thể chung một mái đầu
Thì tôi xin đừng vì nhau mà khóc …

Thơ người con trai thất tình (ảnh: internet)



THƠ THẤT TÌNH: NỖI NHỚ ĐƠN CÔI
Thơ: Trang Kiệt

Hết rồi một thuở tình xưa
Chắc giờ người đã vui đùa bên ai
Còn đâu...tình đã nhạt phai
Chỉ ta lặng lẽ canh dài quặn đau


Có chăng duyên đã nhạt màu
Cõi lòng hoang hoải canh thâu nhớ người
Ôm bao nhung nhớ giữa đời
Còn đâu câu hứa...muôn đời bên ta


Mà nghe tim vỡ mộng òa
Nát nhàu tâm khảm xót xa cõi lòng
Nhìn người ân ái mặn nồng
Mà hồn chết lặng giữa dòng đời trôi


Nhớ nhung nhung nhớ một đời
Tình ta ngày ấy tuyệt vời làm sao
Bên nhau nồng ấm ngọt ngào
Duyên yêu thắm đượm rót vào tim ta


Còn đâu bao thuở đậm đà
Đôi đầu hòa quyện thiết tha cõi lòng
Còn đâu bao thuở mặn nồng
Người vui bên ấy...cho lòng nát tan.



THƠ THẤT TÌNH: KẾT THÚC
Thơ: Ngọc Hân

Như vậy là kết thúc phải không anh..?
Giữa chúng ta chẳng còn gì để nói
Dẫu biết rằng con tim em đau nhói
Em vẫn cười ..nét rạng rỡ...lạ chưa..???


Biết bao lần em khóc dưới cơn mưa
Để tiếng nấc hòa tiếng mưa tê tái
Em với anh chẳng bao giờ gần lại
Nên đành lòng im lặng để chia xa


Có thể bây giờ anh cũng chẳng nhận ra
Tình của em trao anh nhiều biết mấy
Làm sao anh hiểu...trái tim em là vậy..!
Dấu tiếng thở dài em cố cười thật tươi


Em ước mình ở cái tuổi đôi mươi
Ở cái tuổi được yêu và được nhớ
Em sẽ yêu và cùng anh gặp gỡ
Mình sẽ cùng..xây mộng ước dài lâu...!



THƠ THẤT TÌNH: CHƯA BAO GIỜ.. ANH HẾT YÊU EM
Thơ: Thiên Gia Bảo

Em chia tay trong một chiều nắng đổ
Để đêm về mưa gõ cửa ghé thăm
Căn gác trống bóng côi cút anh nằm
Tâm hồn như vỡ tan từng mảnh nhỏ...


Mưa hay lời trái tim đang nức nở
Đầy một trời hoa mộng vỡ yêu đương
Chưa bao giờ giữa kiếp sống vô thường
Anh hết yêu em người tình muôn thuở...


Tại trái ngang làm phôi pha câu hứa
Hay lòng người thay đổi tựa gió mây
Con nước trôi tình hai ta cũng vậy
Nước theo dòng tình mây khói bay đi...


Anh yêu em nào mong ước những gì
Mơ hạnh phúc bao điều đơn giản lắm
Sao hôm nay chỉ còn niềm cay đắng
Nuốt lệ lòng cho ký ức chìm sâu...


Em sẽ cùng ai bắc tiếp nhịp cầu
Bỏ anh lại bên bờ yêu dang dở
Anh vẫn yêu dù tình không còn nữa
Vẫn dại khờ chờ đợi thứ xa xôi...


Anh yêu em yêu duy nhất trên đời
Sẽ không yêu thêm ai người thay thế
Chẳng phận duyên chấp nhận mình cô lẻ
Không làm buồn kẻ nào nữa thương đau...


Giữ trong tim khoảnh khắc đẹp về nhau
Dẫu muôn đời mình xa nhau mãi mãi
Một lần thôi xin tình yêu dừng lại
Lúc đôi mình như thủa mới quen nhau.

Thơ thất tình buồn bã nhất (ảnh: internet)


THƠ THẤT TÌNH: GẶP NHAU LẦN CUỐI
Thơ: Phụng Hải Đăng

Anh còn nhớ mình gặp nhau lần cuối
Em nhìn anh đắm đuối rồi quay đi
Tính từ đấy hai nửa đã phân kì
Em theo chồng chia tay anh mãi mãi


Để mặc anh một mình đứng ở lại
Trời tối đen không điện cũng không trăng
Tình ra đi, đi về cõi vĩnh hằng
Gặp lần cuối cũng là lần xa cách


Trời mùa đông năm ấy sao quá lạnh
Ai là người sưởi ấm trái tim côi ?
Ở bên ấy em còn nghĩ tới tôi
Hay mãi vui đã quên rồi người cũ ?


Em sang sông để lại thuyền không chủ
Vắng bóng người vắng cả khách qua sông
Ngày ngày em vẫn vui vẻ với chồng
Bên con nhỏ và gia đình hạnh phúc ?!


Anh ở lại bên dòng người chen chúc
Sao thấy mình hiu quạnh nỗi cô đơn
Vắng bóng em lòng cứ thấy chập chờn
Đông giá lạnh cũng sắp tàn lần nữa.

Văn Hải (tổng hợp)
Chúc mừng Ngày nhà giáo Việt Nam 20.11
Like bài viết nếu bạn thấy hay và có ích :
Những gì mình biết, hãy chia sẻ cho mọi người cùng biết nhé! Xin mời bạn bình chọn!

Bạn đã xem chưa

0 nhận xét | Viết lời bình

Copyright © 2014 Haitaynamkg Knowledge Humanity