haitaynamkg

Tổng hợp kiến thức nhân loại

1001 bài thơ quê hương, tình yêu làng quê & nỗi nhớ

----------------------------------------------------------------------------------------------------
(Haitaynamkg) Tổng hợp những bài thơ quê hương hay với tình cảm dạt dào khi nghĩ về nơi mình sinh ra và lớn lên. Những vần thơ tình quê hương, làng quê tôi,.. thật đậm đà sâu sắc...



THƠ QUÊ HƯƠNG: QUÊ HƯƠNG TIẾNG GỌI ĐẦU NÔI
Thơ: Giọt Buồn Không Tên

Tôi về thăm lại quê xưa
Chiều loang loáng nắng đong đưa dây trầu
Hàng cau chờ đợi bao lâu
Mà sao mái tóc nhạt màu thời gian


Đường quê cỏ mượt chân hoang
Nhà ai khói bếp mơ màng chiều hôm
Gió chiều thoảng nhẹ hơi rơm
Mùi bông điên điển ngọt thơm ấm nồng


Đàn trâu gặm cỏ thong dong
Cánh diều no gió trên đồng ruộng xa
Tiếng hò dìu dặt ngân nga
Nghe sao ngọt lịm thiết tha ân tình


Đẹp sao đất Mẹ quê mình
Cầu ao bến nước sân đình tàng đa
Dù đi ngàn dặm trời xa
Quê hương vẩn mãi chỉ là một thôi


Đậm đà tiếng gọi đầu nôi
Sao nghe bổi hổi trong tôi tháng ngày
Vẩn còn nguyên nỗi đắm say
Cho tôi nghe vấn vương hoài người ơi


Quê hương mãi đẹp ngàn đời
Ngàn năm vọng tiếng ơi hời Mẹ ru
Ngọt ngào như gió mùa thu
Cho con say giấc cho dù tháng năm


Dẩu đi muôn nẽo xa xăm
Quê hương nổi nhớ lặng thầm Mẹ ơi.



THƠ QUÊ HƯƠNG: CÒN MÃI HƯƠNG QUÊ
Thơ: Hiền Nhật Phương Trần

Tóc dài em xõa ngang vai
Bóng quê hương đổ dặm dài phía sau
Bến sông đợi một nhịp cầu
Thênh thang đồng lúa một màu ngát xanh


Yêu quê tình mãi ngọt lành
Du dương khúc hát thanh bình ngân nga
Điệu hò xứ Huế vang xa
Gửi tình em với quê nhà đợi mong


Hè sang Phượng trổ sắc hồng
Người ơi ước hẹn tình nồng không phai !



THƠ QUÊ HƯƠNG
Thơ: Dạ Thế Nhân

Quê hương là tiếng à ơi
Giọng ru của Mẹ một đời vì con
Quê hương là dãy Trường Sơn
Ngất cao hùng vĩ …núi non chập chùng


Quê hương là vạn anh hùng
Màu xương tuôn đổ trừ hung bạo tràn
Quê hương là dãy giang san
Cà mau – Nam ải vạn ngàn gấm hoa


Là muôn tiếng Mẹ lời Cha
Ấm đời con trẻ bao la biển trời
Quê hương là tiếng ru hời
Câu hò ví dặm … đêm rơi não lòng


Quê hương bóng Mẹ trên đồng
Bóng Cha dưới ruộng …gánh gồng vì con
Quê hương tuổi dại ngày son
Là con diều giấy trên non mãi đùa


Quê hương là ngọn gió lùa
Mẹ che con ngủ…đêm thừa lạnh căm
Năm canh Mẹ thức trọn năm
Vì chồng con…vì cả giang san này


Mặc mưa sa…mặc nắng dày
Quê hương của Mẹ trải đầy trong con
Gian lao Mẹ gánh cho tròn
Dẫu muôn gian khó mỏi mòn bước chân


Cho con điệu hát trong ngần
Cho con trọn vẹn âm vần….Quê hương.
BÀI THƠ: TÌNH QUÊThơ: Hà Thu

Tôi về tìm lại tuổi thơ
Tìm trong câu hát ầu ơ ví dầu
Tìm về đồng ruộng nương dâu
Dòng sông bến nước cây cầu gốc đa


Tôi về tìm lại hôm qua
Hồn nhiên thơ mộng nô đùa rong chơi
Tuổi thơ ngày ấy đâu rồi
Bao nhiêu ký ức dần trôi ùa về


Chẳng nơi nào đẹp bằng quê
Nhà tranh vách lá tạm che nghèo nàn
Nhưng mà tình nghĩa chứa chan
Chở che đùm bọc cơ hàn sớt chia


Phồn hoa đô thị ngoài kia
Ồn ào náo nhiệt xa lìa tình thân
Bôn ba xuôi ngược bụi trần
Nửa đời nặng gánh vai uằn áo cơm


Về quê lòng thấy vui hơn
Tình thân bè bạn thuở còn đôi mươi
Tôi về tìm lại nụ cười
Bấy lâu lạc lõng chợ đời bon chen


Tôi về tìm bóng thân quen
Bạn trường một thuở sách đèn ngày thơ
Bạn bè một thuở dại khờ
Về ôn kỷ niệm trong mơ ngày nào


Nhớ quê lòng dạ xuyến xao
Về nghe câu hát ngọt ngào đưa nôi
Quê hương khế ngọt ven đồi
Quê hương in dáng mẹ tôi đợi chờ.



BÀI THƠ: QUÊ HƯƠNG
Thơ: Nguyễn Điệp

Quê hương tôi là những buổi trưa hè
Theo chúng bạn đi bắt ve về nghịch
Vị của bàng...chua chua...mà vẫn thích
Ánh mắt người khúc khích gọi mùa sang


Quê hương tôi là bông lúa chín vàng
Hàng dừa đứng mơ màng trong nắng sớm
Vườn trái cây sai trĩu cành mơn mởn
Có dáng cha đang đứng đợi con về


Từng đàn trâu thong thả chốn đường quê
Tiếng sáo trúc vỗ về trưa nắng hạ
Là dáng mẹ hòa trong từng gốc rạ
Giọt sương đêm trên cành lá gọi mời


Con sẽ về bên mẹ...mẹ hiền ơi
Để được khóc bên những lời an ủi
Được xuýt xoa củ khoai lang nướng củi
Được hòa mình trong khúc hát sông quê


Quê hương ơi...ta nhất định trở về !!!



BÀI THƠ: QUÊ HƯƠNG HOÀI NHỚ
Thơ: Phú Sĩ

Quay gót trở về một lần với quê hương
Thương lắm anh ơi vấn vương bao nỗi nhớ
Ký ức tuổi thơ theo năm chờ tháng đợi
Ôm ấp vui buồn theo từng hạt mưa rơi


Hãy lại một lần về chốn cũ anh ơi!
Nơi bến sông xưa còn bên bồi bên lở
Lời hẹn năm nào đời này anh còn nợ
Trăn trở đêm buồn trăn trở khúc nhạc xưa


Hãy lặng nhớ về mùa hoa bưởi đong đưa
Dáng mẹ liêu xiêu nắng đùa trên mái lá
Có kỷ niệm về mối tình cha thắm đỏ
Ru mãi ngọt ngào tuổi thơ đã rời xa


Anh hãy quay về mùa cây lúa trổ hoa
Cánh đồng vàng ươm tình thương còn chan chứa
Cúm núm gọi đàn tiếng kêu còn dang dở
Điệp khúc quê mình còn đợi mãi tình anh.

1001 bài thơ Tình Quê, tình yêu đôi lứa vùng quê nghèo


BÀI THƠ: QUÊ HƯƠNG
Thơ: Phú Sĩ

Quê tôi đó có tình yêu tha thiết
Mỗi đứa con nơi biền biệt chưa về
Vẫn ngóng lòng nơi ấy mái tranh quê
Có dáng mẹ còn não nề thương nhớ


Quê tôi đó có câu hò mãi nợ
Một lời thề ngày rời bến yêu thương
Dù đi xa cách trở mấy dăm trường
Con tim nhỏ vấn vương hình bóng cũ


Quê tôi đó những mảnh đời vần vũ
Khói lam chiều ấp ủ sưởi lòng nhau
Giọt mồ hôi mằn mặn vẫn khát khao
Niềm hạnh phúc đang dâng trào nơi ấy


Quê tôi đó ngàn đời nay vẫn vậy
Vòng tay người che chở bước thơ ngây
Giờ quay về mái tóc nhuốm màu phai
Vẫn còn thấy đắm say ngàn nỗi nhớ


Quê tôi đó nghĩa ân tình thắm nở
Bạn đời ơi dầu năm tháng đợi chờ
Một ngày về tươi mãi khúc tình thơ
Lời quê mẹ tiếng tơ lòng ấm mãi.



BÀI THƠ: QUÊ HƯƠNG
Thơ: Lãng Du Khách

QUÊ tôi có cánh đồng lúa ngát
HƯƠNG ngạt ngào man mát bay xa
MỖI dịp trở lại quê nhà
NGƯỜI và cây lúa đậm đà hương quê .

CHỈ về tới triền đê bến cũ
MỘT thời em quyến rũ tình ta
NHƯ thấy hình bóng hiện ra
LÀ em gái nhỏ thật là dễ thương .

CHỈ còn mộng tâm tưởng tình thắm
MỘT cuộc tình sâu thẳm còn đâu
MẸ già xưa đã buồn rầu
THÔI thì đành mất con dâu ngoan hiền .

QUÊ vẫn thế triền miên nỗi nhớ
HƯƠNG nội đồng hơi thở yên bình
NẾU mà còn có chút tình
AI ơi ! Xin chớ quên mình gốc quê .

KHÔNG quên chốn ta về với Mẹ
NHỚ một thời tuổi trẻ đã qua
SẼ mãi thân thiết mặn mà
KHÔNG thể chia cắt nhạt nhoà yêu thương .

LỚN lên nhớ mùi hương đồng nội
NỔI theo gió nhân bội chân quê
THÀNH nhân ta nhớ chốn về
NGƯỜI ta sống phải yêu quê CỦA MÌNH !



BÀI THƠ: YÊU LẮM QUÊ HƯƠNG TÔI
Thơ: Triệu Phú Tình

Anh yêu lắm yêu quê mình nhiều lắm
Những cánh đồng trải thảm rộng mênh mông
Tím lục bình bềnh bồng nổi trên sông
Khói bếp thơm vương nồng mùi rơm rạ


Từng chiếc chòi được lợp bằng mái lá
Đêm ra ngồi thả vó bắt cá tôm
Ngó xa xa vài người eo buộc hom
Xoi ếch nhái nơi đường mòn bờ ruộng


Lòng chợt nhớ mùi mắm thơm cà cuống
Chấm dưa cà hoặc rau muống cực ngon
Mấy đứa trẻ nhà bên cười tươi giòn
Nhắc thuở bé mình lon ton cũng thế


Tối rủ nhau ra đầu làng ngồi kể
Chuyện ở trường chuyện chú rể cô dâu
Rồi thỉnh thoảng có đứa chêm một câu
Giọng pha trò cười rung râu rụng rốn


Có những hôm chơi cái trò tìm trốn
Đứa lỡ quên ngủ luôn ở đống rơm
Đứa thì đói chạy về nhà ăn cơm
Mai mới đến lại đơm điều nói dối


Phải nói rằng mình quả thật có lỗi
Với làng quê với nguồn cội ông cha
Bởi đã lâu chẳng thăm lại quê nhà
Xin thứ tha thật lòng mong tha thứ.


Văn Hải (tổng hợp)
Chúc mừng Ngày nhà giáo Việt Nam 20.11
Like bài viết nếu bạn thấy hay và có ích :
Những gì mình biết, hãy chia sẻ cho mọi người cùng biết nhé! Xin mời bạn bình chọn!

Bạn đã xem chưa

0 nhận xét | Viết lời bình

Copyright © 2014 Haitaynamkg Knowledge Humanity