haitaynamkg

Tổng hợp kiến thức nhân loại

1001 BÀI THƠ CHÉM GIÓ VUI, HÀI HƯỚC, VÔ ĐỐI, BÁ ĐẠO NHẤT

----------------------------------------------------------------------------------------------------
(Haitaynamkg) Tổng hợp những bài thơ chém gió vui, hài hước, vô đối, bá đạo nhất được chia sẽ riêng trên iini.net, xin mời các bạn cùng thư giãn.


THƠ CHÉM GIÓ: THÔI MÌNH CHIA TAY
Thơ: Nguyễn Quang Định

Trước làm giám đốc thật oai
Nhà cao, biệt thự toàn xài đồ sang
Đi đâu xe đón sẵn sàng
Hót gơn chín ích xếp hàng chạy theo
Bản tính anh thoáng, không keo
Em thích cứ nói anh chiều hết luôn.

Hồi đó thư ký còn son
Mới vào nghề nữa nên còn nai tơ
Ban đầu gọi bố, con cơ
Cho tiền nàng sướng tôn thờ kêu anh.

Thời gian thấm thoát trôi nhanh
Vì thư ký dổm, tan tành nghiệp gia
Công ty phá sản, bán nhà
Bao nhiêu tiền của thế là trôi sông
Con bỏ cha, vợ bỏ chồng
Gia đình tan nát, nỗi đau xé lòng.

Tưởng rằng thư ký mặn nồng
Đạp xe tìm đến kiếm đồng tiêu pha
Ai ngờ nàng vừa thấy ta
Lúc đang túng quẫn, nàng la đòi tiền
Mua ai phôn sáu em liền
Không mua đừng có đến tìm gặp tôi.

Làm sao đây hởi ông trời
Một cắc chẳng có, cứ đòi ai phôn
Tiền đâu mà mua ai phôn
Mười tám củ đó, khéo hơn nữa kìa
Đâu ra mười tám củ giờ
Tình ta chấm dứt thôi giờ chia tay.


THƠ CHÉM GIÓ: CÔ HÀNG XÓM
Thơ: Nguyễn Quang Định

Sáng nay chuẩn bị đi làm
Nghe tiếng con trẻ oà oà rống lên
Hình như ở nhà kế bên
Có nuôi trẻ nhỏ cho nên khóc mà.

Tò mò Định mới ghé qua
Để xem cớ sự xảy ra thế nào
Bình tĩnh Định mới bước vào
Sự thật kinh ngạc Định nào ngờ đâu
Cô bé mười sáu tuổi đầu
Đang cho con bú đằng sau sân nhà.

Nhìn kỹ Định mới nhận ra
Rõ ràng cô bé hôm qua đây mà
Thế rồi nàng banh ng-ực ra
Cho đứa trẻ bú, nhìn mà đáng thương
Tuổi tròn mười sáu thân thương
Sống sao mà phải lầm đường thế em.

Ngồi xuống em kể anh xem
Chuyện hai năm trước một đêm mưa dầm
Em ngủ bỏ tay trong quần
Thằng chó hàng xóm nó mần em luôn
Ăn xong chùi mép nó chuồn
Để em một bụng em buồn lắm anh.

Có thai em phá sao đành
Số em đã thế thôi đành phải sinh
Nghe thế Định cũng thương tình
Tội cho cô bé một mình nuôi con
Mong sao mẹ khỏe con ngoan
Vượt qua số phận vẹn toàn trước sau.

Thôi, giờ Định phải đi mau
Có gì thì để hôm sau sang nhà
Bây giờ Định phải đi nha
Chậm giờ làm việc chủ la Định liền.


THƠ CHÉM GIÓ: LỜI CẦU HÔN NGỌT NGÀO
Thơ: Nguyễn Quang Định

Sò ơi...!.. em có biết không ?
Đêm ngày anh vẫn nhớ mong thương thầm
Gặp nhau cũng đã mấy lần
Nhưng chưa dám nói một lời yêu em.

Hôm nay anh nốc ít hèm
Lấy hết can đảm gặp em ngỏ lời
Nhẫn vàng, tiền bạc xưa rồi
Nên anh vác chuối tân thời cầu hôn.

Sò ơi...! Em có biết không
Từ lâu anh chỉ nhớ mong mình Sò
Nhớ Sò anh phải ăn no
Bồi dưỡng sức khoẻ để lo cho Sò.

Nhớ Sò anh phải biết lo
Đêm thì lo ngủ ngày lo kiếm tiền
Yêu Sò anh phát bệnh liền
Nổi khùng, trở tính, hâm điên mất rồi.

Lên cơn co giật từng hồi
Đập bàn, đá ghế đứng ngồi không yên
Bây giờ đối diện với em
Cho anh được nói với em đôi điều.

Tuổi anh cũng đã xế chiều
Chỉ xin em hiểu một điều anh mong
Em làm vợ anh là chồng
Xây đắp hạnh phúc, mặn nồng có nhau.

Nhà anh cũng chẳng sang giàu
Trong vườn ngoài rẫy một màu chuối xanh
Chuối này vỏ rất mỏng manh
Ruột to, lại ngọt như chanh pha đường.

Mười phân loại quả bình thường
Hai mươi dài nhất, có đường vòng cung
Chuối này ăn vào là sung
Lại có tác dụng, chống ung thư liền.

Ăn vào cảm giác thăng thiên
Chỉ thử một miếng là nghiền đến mai
" Ăn một lại muốn ăn hai
Ăn ba ăn bốn lại đòi ăn năm
Vị ngon thấu tận đêm nằm
Ngậm nghĩ âm thầm mai lại muốn ăn ".

Chuối này em thấy phải ưa
Em mà khó tính sẽ vừa lòng ngay
Ăn rồi trút hết đắng cay
Tâm hồn bay bổng như say đắm tình.

Sò ơi em thật là xinh
Khuôn mặt rạng rỡ, thân hình eo thon
"Em còn son, anh còn son
Ước gì ta được làm con một nhà"
Đồng ý làm vợ anh nha
Lấy anh có chuối cả đời em ăn
Anh quỳ mỏi hết tay chân
Nhanh nhanh đồng ý không anh vác về.

Anh ơi khoan vội chớ về
Chỉ vì thấy chuối em phê mất rồi
Ăn chuối sướng cả một đời
Dạ em đồng ý làm người vợ anh..


THƠ CHÉM GIÓ: TÂM SỰ 2 CON VẦN "O"
Thơ: Nguyễn Quang Định

BÒ:
Thế gian ngẫm cũng nực cười
Bao nhiêu câu chuyện con người đặt ra
Thế giới nhiều loài vật mà
Sao họ không lấy để mà chửi nhau.

Tên mình hiền lắm chứ đâu
Ăn cỏ, cày kéo làm giàu người ta
Suốt ngày cày bừa cho nhà
Vậy mà họ cứ cho là đồ ngu.

Ngu mà ăn thịt ta ư
Trẻ con nhanh lớn cũng nhờ sữa ta
Sống khôn thì gọi chó à
Chó thì ăn kứt thế mà kêu khôn .

Muốn thông minh, sáng suốt hơn
Sữa chó không uống để khôn nhiều hà ??
Lại uống sữa vắt mình ra
Thông minh, mạnh khỏe to ra nhiều phần.

CHÓ:
Chó rằng tui cũng phân vân
Con người khó hiểu muôn vàn lý do
Đem tui ra để so đo
Chửi nhau cũng lấy để cho sướng mồm.

Chửi rồi khen thịt tui thơm
Lấy làm mồi nhậu, còn hơn đồ rừng
Thân nhau quá cũng thẳng thừng
Là con cờ hó không ngừng miệng luôn.

Ngẫm nghĩ tui thấy cũng buồn
Con người ác độc còn hơn thú rừng
Giúp họ thì họ cũng mừng
Sai tý họ chửi, lại trừng trị ngay.

Chống cự là bị xuống tay
Chết không kịp ngáp, banh thây mất liền
Cho dù ở ác hay hiền
Họ đều chửi mắng, giết liền không tha.


THƠ CHÉM GIÓ: HẬU 20-10

Khổ cho một kiếp đời trai
Lấy phải con vợ suốt ngày đánh em
Các bác cứ nghĩ mà xem
Vợ con sao lại cứ xem thường chồng.

Tính nó thì rất là ngông
Em làm cũng đánh ngồi không cũng đày
Hôm qua là hai mươi ngày
Tháng mười phụ nữ là ngày Việt Nam.

Năm giờ em bật dậy ăn
Xong rồi đi chợ, giặt chăn, giặt màn
Chùi nhà, chùi cửa, lau bàn
Tiếp theo nấu nướng, cho đàn lợn ăn
Cho gà, cho vịt, cho ngan
Bao nhiêu là việc chẳng than vãn gì.

Vợ em thì cứ ngồi lì
Đưa gà cùng rượu nhâm nhi một mình
Thèm quá em ghé lại nhìn
Mồi ngon rượu chuẩn muốn xin uống cùng.

Tự dưng nó lại nổi khùng
Cầm viên gạch đỏ, đùng đùng đánh em
Em bảo..... tôi chỉ đứng xem
Chứ đâu có liếm chai hèm, gà đâu.

Lúc này mặt nó đỏ ngầu
Xong rồi nó bảo, biến mau bà nhờ
Vợ như vậy biết sao giờ
Cũng vì ngày lễ, thôi giờ bỏ qua.

Một lúc nó bảo em là
Dọn ngay bát địa đưa ra sân nhà
Nghe thế em mới kêu là
Trong nhà bồn rửa bê ra làm gì.

Nó cáu, ... dọn ngay ra đi
Không bà đập nát chẳng gì còn đâu
Sợ quá em lấy chậu thau
Vơ hết bát đĩa vào thau ra ngoài.

Bên ngoài trời nắng lắm rồi
Con vợ độc ác bắt ngồi rửa đây
Thử hỏi các bác trên phây
Lấy vợ như thế có ngầy hay không.

Vợ người suốt ngày ra đồng
Vợ em chỉ biết chổng mông trên giường
Vợ người giải nắng giầm sương
Vợ em chỉ biết soi gương chụp hình.

Vợ người làm việc hết mình
Vợ em chỉ biết nằm im chờ chồng
Mong sao có ngày đàn ông
Cho em thoải mái làm chồng một hôm.


THƠ CHÉM GIÓ: Ế ƠI! TẠO LẠY MÀY
Thơ: Nam Hiển

Ế ơi tao khấn lạy mày
Tao đâu đến nổi mặt dày da nâu
Năm nay hai chín tuổi đầu
Sao không bằng bạn bằng bầu người ta

Nào đâu đến nổi như ma
Mày sao đeo bám thật là khổ ghê
Thằng nào gặp hắn củng chê
Mặt đen da xám vụng về vô duyên

Miệng thì lốp bốp luyên thuyên
Gần ba mươi tuổi còn nguyên thân tàn
Mắt to, mủi tẹt rộng hàm
Răng đen tóc cháy ăn tham nhất vùng

Nhiều lúc như muốn nổi khùng
Ế ơi sao nở cùng chung đoạ đày
Thắp hương tao vái lạy mày
Đừng có ế nữa tao cay lắm rồi...


THƠ CHÉM GIÓ: NGƯỜI YÊU GA LĂNG
Thơ: Nguyễn Quang Định

Tối qua đến phòng bồ chơi
Tự nhiên thấy mệt rã rời chân tay
Nhìn phòng nó cứ xoay xoay
Mắt liền nhắm lại trời quay lòng vòng.

Thế rồi ngất xỉu tại phòng
Không biết gì hết trong lòng lơ mơ
Tỉnh lại sau đó một giờ
Thấy đầu mát mát liền sờ lên ngay.

Nghĩ rằng nàng lấy khăn tay
Hay là khăn mặt đắp ngay lên đầu
Có bồ mình thấy tự hào
Có người chăm sóc lúc đau ốm mà.

Thế rồi mình mới lấy ra
Trời ơi..... sự thật thì ra cái này
Em ơi cái này..... cái này..?????
Sao em lại lấy đặt ngay trên đầu.

Dạ, anh cái này thấm mau
Hấp thu nhiệt tốt cho đầu khỏi ngay
Nhìn nàng âu yếm cầm tay
Cảm ơn trời đất cũng may nhờ nàng.

Nàng cười khẽ đáp nhẹ nhàng
Cho anh một gói anh mang về nhà
Chời ơi... thương quá đi à
Để anh thông báo cả nhà búc phây.

Đau đầu đã có cái này
Băng Sa Lon Bát loại dày có bông
Lại còn có cánh bên hông
Muốn mua thì cứ nhìn trong hình này.


THƠ CHÉM GIÓ TÌM VỢ
Thơ: Thiên Gia Bảo

Nói thiệt Bảo chẳng ham đâu
Tại Mẹ muốn có con dâu thôi mà
Thích có cháu gọi bằng Bà
Để bồng để bế la cà sớm hôm...

Cũng muốn có đứa đích tôn
Ngày ngày múa hát lon ton quây quần
Đằng nào cũng phải một lần
Nay đã hăm tám mùa xuân qua rồi...

Suốt ngày Mẹ nhắc liên hồi
Làm cho Bảo cũng đứng ngồi không yên
Chỉ mỗi cái tội vô duyên
Không biết tán gái làm quen thế nào...

Chẳng biết ăn nói ngọt ngào
Người thì thô kệch không vào mắt ai
Muốn tìm ông mối bà mai
Kẹt nỗi túng quá chẳng ai tính giùm...

Bây giờ dang dở tùm lum
Chém gió tứ phía vẫn sun sun hoài
Nàng nào muốn lấy chồng rồi
Chán cô đơn lạnh tìm người ấp ôm...

Nói dại rồi phải nói khôn
Cũng muốn KẾT để được HÔN một lần
Ai ơi đừng có phân vân
Cái việc ấy ấy chuyên cần lắm nha...

Từ canh một đến canh ba
Tít từ ngã bảy ngã ba cũng mần
Cuối năm là có tin xuân
Một thằng cu tí trắng ngần đáng yêu.



THƠ CHÉM GIÓ: GIẢI ĐUA BÁT HƯƠNG VÀNG
Thơ: Nguyễn Quang Định

Vừa qua tổng kết phong trào
Mở rộng đường lối đi vào cho dân
Xã em được tĩnh hoan nghênh
Đã có thành tích thế nên ăn mừng.

Thể thao văn nghệ tưng bừng
Mọi người háo hức ta cùng ra xem
BÁT HƯƠNG VÀNG giải đua xe
Dành cho xe cúp, đờ rem, guây tàu

Tay đua tăng tốc ngang nhau
Sợ nhất xe đỏ đằng sau chở người
Tay đua như dạng dân chơi
Đầu không đội nón để chơi hết mình.

Ôm cua nghiêng xe, nghiêng mình
Đầu gối là sát đang rình vượt lên
Mọi người cổ vũ, trống kèn
Để cho tay lái có thêm tinh thần.

Đang đua nghe tiếng rầm rầm
Vì đường cua quá nên đâm vào tường
Người thì chết, kẻ bị thương
Người chết nhận giải BÁT HƯƠNG VÀNG liền.

Được đốt vàng mã, bạc tiền
Người sống được giải và tiền trị thương
Khuyến khích cho thêm bát hương
Để dành khi thấy vết thương không lành.

Giải đua kết thúc rất nhanh
Người thì tàn tật kẻ thành con ma
Vòng hai đang sắp diễn ra
Muốn đua đăng ký tham gia nhiệt tình
Đã chơi thì phải hết mình
Ôm cua nghệ thuật như hình dưới đây.

Văn Hải (tổng hợp)
Chúc mừng Ngày nhà giáo Việt Nam 20.11
Like bài viết nếu bạn thấy hay và có ích :
Những gì mình biết, hãy chia sẻ cho mọi người cùng biết nhé! Xin mời bạn bình chọn!

Bạn đã xem chưa

0 nhận xét | Viết lời bình

Copyright © 2014 Haitaynamkg Knowledge Humanity